Saturday, August 27, 2011

Phật học thường thức - 5



Bài 4: Quy y Tam Bảo
A-Mở Bài:
Người sống trên đời như đi trong đêm tối, cần phải có ánh đèn sang suốt soi đường dẫn lối. Tam bảo chính là ngọn đèn tỏa sang giúp chúng ta đi đến chỗ an vui.
B- Thân Bài:
I. Định nghĩa:
1. Quy y là trở về nương tựa.
2. Tam bảo là ba ngôi báu Phật, Pháp, Tăng
a. Phật là bậc giác ngộ hoàn toàn từ bi và trí tuệ viên mãn rốt ráo. Ngài là bậc nhất thiết trí, nhất thiết kiến, bậc tri đạo, khai đạo, thuyết đạo.
b. Pháp là những phương pháp tu hành chấm đut khổ đau, đạt đến an lạc giải thoát.
c. Tăng là một đoàn thể tu hành từ bốn người trở lên phải hòa hợp cùng chia sớt cho nhau về vật chất lẫn tinh thần theo sáu pháp hòa kính (thân hòa cùng ở chung, miệng hòa không tranh cãi, ý hòa cùng vui vẻ, kiến thức hòa cùng giãi bày, giới hòa cùng tu hành, lợi hòa cùng chia sẻ).
Tăng còn có ba ý nghĩa:
Một là chuyên gia về Phật học, đầy đủ hạnh vi diệu, hạnh chất trực, hạnh như lý, hạnh chân chánh.
Hai là người chỉ đạo tính ngưỡng, có tâm nguyện giáo hóa, chuyên lòng dốc sức cứu độ chúng sanh.
Ba là người kế thừa chánh pháp, làm cho chánh pháp tồn tại lâu dài là nhiệm vụ chính yếu của Tăng già.

Người đời:
Vội vội vàng vàng khổ nhọc cầu
Mưa mưa nắng nắng trải xuân thu
Hôm hôm sớm sớm lo sanh kế
Lãng lãng quên quên bổng bạc đầu

d. Phật, Pháp, Tăng được gọi là ba món châu báu (Tam bảo), vì có sáu ý nghĩa: Hy hữu (hiếm có), Ly cấu (lìa sự nhơ bợn), Thế lực (có sức mạnh), Trang nghiêm, Tối thắng, Không thay đổi (theo Luận Bảo Tánh).

3. Quy y Tam Bảo là trở về nương tựa với Phật Pháp Tăng
Chỉ có Tam bảo mới là nơi nương tựa vững chắc nhất. Con người vì sợ hãi bất an mà đến quy y thần núi, rừng cây, đền miếu nhưng đó chẳng phải là chỗ nương tựa an ổn, chỗ quy y tối thượng, ai quy y như thế khổ não vẫn còn nguyên.
Trái lại quy y Phật Pháp Tăng phát trí tuệ chân chánh, hiểu thấu bốn lẽ thật: biết khổ, biết nhân khổ, biết khổ diệt và biết tám chi thánh đạo, diệt trừ hết khỗ não, đó là chỗ quy y an ổn, là chỗ quy y tối thượng. Ai quy y được như vậy, giải thoát hết khổ đau" (Pháp cú câu 188-192)

Đạo làm người - 3



http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-oLmNgi3231.wmv

http://www.megaupload.com/?d=O36ZG0LA (mp3)

Trong nhà bài bạc
Con cái đều hư
Trong nhà đờn ca
Con gái động tình
Trong nhà mê cờ
Con trai suy bại
Trong nhà nề nếp
Trai gái giữ lễ

Sunday, August 21, 2011

Đạo làm người - 1b



http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-DaoLamNguoi1b165.wmv


http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-DaoLamNguoi1b459.mp3


Chẳng học mà hay
Chẳng phải Thánh sao?
Có học mới hay
Chẳng phải hiền sao?
Học mà chẳng thông
Chẳng phải ngu sao?
Chịu khó mới thông
Chẳng phải trí sao?

Có ruộng chẳng cày
Kho lẫm trống không
Có sách chẳng dạy
Con cháu ngu ngốc

Kho lẫm trống không
Con cháu nghèo đói
Con cháu ngu ngốc
Lễ nghĩa chẳng thông

Hễ người chẳng học
Mờ như đi đêm
Nghe sách như điếc
Trông chữ như đui

Nhỏ thì siêng học
Lớn thì thực hành
Rèn lòng, sửa mình
Yên nhà trị nước

Kẻ sĩ sửa san việc nhà
Việc làng rồi tới việc nước
Những vị thi đậu làm quan
Vốn là hạng người đọc sách

Nghèo mà chăm học
Nhờ đó lập nên thân phận
Giàu mà chăm học
Nhờ đó danh vọng cang cao
Giở quyển là có ích
Có chí tất thành công

Một câu nhiễm tâm thần
Đều giúp đến bờ kia
Nghĩ suy hằng tu tập
Thường dùng làm thuyền bè

Học vấn càng rộng
Trí huệ càng sáng
Chẳng thẹn hỏi kẻ dưới
Trí huệ càng tinh thông
Học một mình không bạn
Kiến văn cạn và ít

Cá muốn thành rồng, vượt ba thác
Người muốn thẳng ngay, phải uốn mài
Trước lễ, sau văn nên thấu rõ
Học Phật cần tròn chữ "nhân" thay!

Tuesday, July 19, 2011

Vạn vật không cố định 1 - Phá chấp đến đi



http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-VanVatKhongCoDinh1PhaChapDenDi224.wmv

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-VanVatKhongCoDinh1PhaChapDenDi237.mp3

Đang đi: 1 chân đứng yên, 1 chân đi, hai cái kết hợp mới thành ra sự đi, nên không có thật

Trong thời gian đã đi không có khởi đầu
Trong thời gian đứng lại không có khởi đầu
.người đi khg có đứng lại
.người khg đi khg có đứng lại
.ngoài hai người đi và người khg đi làm sao có người thứ ba
Trong thời gian hiện đi cũng không có sự khởi đầu

...
Người đi, sự đi, thời gian đi không có thật

Bài này cần để tâm lắng lặng mới hiểu nổi

Sunday, July 17, 2011

Cùng nhau nhắc nhở 4 - Ý nghĩa an cư




http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-CungNhauNhacNho4YNghiaAnCu295.wmv


http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-CungNhauNhacNho4YNghiaAnCu938.mp3


An = Yên
Thu nhiếp thân: không đi, không nói, không làm
Thu nhiếp tâm, phải có pháp:
Lễ sám
Tụng kinh
Niệm Phật
Nghiền ngẫm
Giáo lý

Chánh: 1 pháp luôn nắm giữ hành trì
Phụ: hỗ trợ thêm
Người niệm Phật mà có ý niệm khác thì lúc đó là mất mạng, phải thâu về ngay tức khắc. Nếu mất pháp là lúc đó mình đã chết. Dụng công như vậy mới có tin vui.
Muốn nắm được phải có trợ duyên
Buông bỏ thân tâm, phi pháp, không buông không thể nào nắm được. Phi pháp:
. Vật chất: được tiền của có bị động không?
. Công việc: bếp, xây dựng.... Công việc có gì đâu thay nhọc cho đại chúng là kẻ ở đợ, cu li để phụng sự cho Phật pháp. Làm mà không có làm.
. Tri thức hiểu biết phải buông bỏ, tất cả những sở trường. Dầu giỏi đến tầm quốc tế cũng phải buông, mới đi vào cửa không Bát nhã được. Tu hoài mà không tiến bộ là vì không buông bỏ cái hay cái giỏi của mình. Người thông minh lanh lợi bén nhạy quá khó tu...

Sunday, July 10, 2011

Soi sáng 20 - Một tâm thanh tịnh



http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-SoiSang20MotTamThanhTinh552.wmv


http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-SoiSang20MotTamThanhTinh829.mp3


1. Công phu chiều, có chùa thì đánh trống và gõ chuông mõ, nhưng có chùa thì không. Gọi chung là tán tụng. Vậy có ý nghĩa thế nào?

Gần: Miền Trung theo lối xưa
Xa: Tiếng mõ, tiếng chuông
Mộ cổ thần chung cảnh tỉnh ái hà danh lợi khách
Kim kinh ngọc kệ hoán hồi khổ hải mộng mê nhân
Chuông sớm trống chiều đánh thức người còn đắm đuối trong giấc mộng trầm luân
Kinh vàng kệ ngọc gọi trở lại người đang mê mộng trong biển khổ trầm luân

Tam bảo:
3 ngôi báu có công năng làm người ta thức tỉnh mộng mơ, thức tỉnh để thấy được sự thật.

Tiểu giác: tỉnh rồi mê trở lại
Đại giác: tỉnh luôn

2. Ý nghĩa của tràng hạt 18 hoặc 108:
Cơ thể có 6 căn mắt tai mũi lưỡi thân ý
6 trần sắc thanh hương vị xúc pháp
6 thức nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý
Luôn ràng buộc tù túng chật hẹp nhốt mình, tạo thành 18 từng địa ngục. 18 hột phá 18 phiền não của căn, trần, thức
1 câu A Di Đà chính là bát nhã độ
soi thấu vạn pháp không

Ngộ không là chiến thắng
Ngộ có là chiến bại

3. Nam mô quy mạng đem hết thân mạng trở về quy kính Phật
Quy kính Phật Bồ tát trên hội Bát nhã
tuỳ văn nhập quán: nghe 1 câu thấu hiểu
. tụng theo chữ nghĩa, không hiểu, nhưng cũng có phước
. hiểu được nghĩa:
. hiểu lý, ứng dụng được nhiều chừng nào thì có kết quả nhiều chừng đó

...

Saturday, July 2, 2011

Muôn vật giả danh



http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-MunVtGiDanh704.wmv

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-MunVtGiDanh377.mp3

1. Muôn vật giả danh: Nghiệp cảm duyên khởi
2. Hư vọng duy thức: A lại da duyên khởi
3. Chân thường duy tâm: Tự tánh thanh tịnh duyên khởi
Cái chân thật mà còn hoài không sai đổi, sanh ra bốn đức:
. Thường
. Lạc
. Ngã
. Tịnh
Tu tới đó mới hạnh phúc, không thôi còn khổ hoài.
Từ tâm đó mới xây dựng Tịnh Độ: pháp giới duyên khởi.

Friday, May 6, 2011

Đại cương tịnh tông



http://blip.tv/file/5113421

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-DaiCuongTinhTong779.wmv

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-DaiCuongTinhTong256.mp3

"Thật vì sanh tử phát tâm bồ đề" Thật vì cái chết và cái sống
"Lấy tín nguyện sâu trì danh niệm Phật": Tin Phật, tin mình, tin Pháp
Từ đâu sanh ra đây?
Nhắm mắt chết đi về đâu?
Trong kiếp người dầu cho giàu nghèo sang hèn vinh nhục đẹp xấu cuối cùng không ai tránh nổi cái chết
Thương mà xa lìa
Ghét mà gặp hoài
Mong cầu mà không được
Bệnh
Chết
Thường nhớ được cái kết thúc của cuộc đời mới bớt được tâm xem thường người khác

Wednesday, December 1, 2010

Phật học thường thức - 3





Lược sử đức Phật Thích Ca Mâu Ni
(Từ đản sinh đến thành đạo)

A. Mở Đề
Cuộc đời đức Phật Thích Ca là một tấm gương sáng. Mỗi hành động, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói, cho đến mỗi sư im lặng của Ngài đều là những bài học quý báu. Vì vậy, người Phật tử cần phải học hỏi và tìm hiểu ý nghĩa thâm thúy của đời Ngài để đem áp dụng vào cuộc sống.

B. Chánh Đề
I. Ý nghĩa việc đản sinh của đức Phật Thích-ca:
-Đản sinh (giáng sanh, thị hiện): sự ra đời vui vẻ, đem lại an lạc cho cuộc sống.
Đức Phật là một con người như tất cả con người, con người có bao nhiêu sự đau khổ phiền não nổi niềm sầu muộn ưu tư , thì Đức Phật cũng đã có như thế, nên cảm thông được tất cả.
Khi đức Phật sanh ra 1 tay chỉ trời, 1 tay chỉ đất, bước bảy bước trên 7 hoa sen: "Trên trời, dưới trời chỉ TA là trên hết, ba cõi đau khổ ta sẽ làm cho được an."
TA: chân ngã, tâm thanh tịnh, chân thật có sẵn nơi mọi người, cái đó là cao tột, tối thượng.
Số 7:
Không gian có 4: Đông, Tây, Nam, Bắc
Thời gian có 3: quá khứ, hiện tại, vị lai
Chân lý sự thật chứng ngộ vượt qua không gian thời gian, đúng với mọi lúc mọi nơi.
Hoa sen ở trong bùn mà không bị nhiễm ô
-Hình ảnh tay chỉ trời, tay chỉ đất, đi bảy bước trên hoa sen: sự thật mà đức Phật chứng ngộ siêu việt không gian và thời gian.

II. Hoàn cảnh và dòng dõi:
Đức Phật đản sinh ở xứ Trung Ấn Độ, hiện là nước Népal, một nước ở ven sườn dãy Hy Mã Lạp Sơn, một dãy núi đẹp và cao nhất thế giới. Song thân Ngài là vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma-da. Ngài thuộc dòng dõi Thich Ca.
Một hôm hoàng hậu Ma-da nằm mộng, thấy con voi trắng sáu ngà từ trên hư không đi xuống, lấy ngà khai hông bên phải của bà mà đi vào. Bà đem điềm chiêm bao ấy thuật lại cho vua Tịnh Phạn nghe. Vua ra lệnh mời các thầy đoán mộng. Các nhà tiên tri đoán rằng: "Hoàng hậu sẽ sinh một quý tử tài đức song toàn". Vua Tịnh Phạn mừng rỡ vì ngôi báu từ đây sẽ có người truyền nối.
Voi trắng 6 ngà:
Lục độ: Bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ.
Trắng: thanh tịnh. Đức Phật đã viên mãn lục độ vạn hạnh ở trong cái tâm thanh tịnh.

Đến sáng ngày mồng 08 tháng 04 âm lịch (trước Tây lịch 624 năm), tại vườn Lâm-tỳ-ni, cách thành Ca-tỳ-la-vệ 15 km, Hoàng hậu Ma-da đang ngoại cảnh, trông thấy cành hoa Vô Ưu mới nở thơm ngát, bà đưa tay phải với hái, ngay lúc ấy thì thái tử đản sinh.
Vua Tịnh Phạn vui mừng khôn xiết, mời các vị tiên tri đến xem tướng thái tử. Trong số ấy, có đạo sĩ A-tư-đà tu ở núi Hy Mã Lạp, tiên đoán rằng: “Vì thái tử có 32 tướng tốt xuất hiện, nên sẽ trở thành một vị Thánh”.

Tiên A Tư Đà xem tướng thái tử rồi bật khóc. Ông nói sau này Thái tử sẽ thành bậc giác ngộ cứu cánh trọn vẹn, Pháp âm của ngài vang khắp mọi nơi mà ông không còn sống để lắng nghe giáo pháp nhiệm mầu của đức Phật.
Vua Tịnh Phạn muốn đổi số mạng con mình, nên đặt tên cho thái tử là Tất Đạt Đa. Theo tiếng Phạn, Tất Đạt Đa có nghĩa là: “Kẻ sẽ giữ chức vụ mà mình phải giữ”.

Sau khi sinh thái tử được bảy ngày, hoàng hậu Ma-da qua đời. Vua Tịnh Phạn giao thái tử cho em gái hoàng hậu là Ma-ha Ba-xà-ba-đề nuôi dưỡng.

III. Tài năng và đức hạnh:
Càng lớn, diện mạo thái tử càng khôi ngô, tài năng càng phát lộ. Ngài có sức khỏe hơn người, trí thông minh xuất chúng, từ nghề văn đến nghiệp võ. Dù thế, Ngài vẫn không bao giờ tỏ vẻ ngạo mạn, khinh người. Lòng thương người, thương vật của Ngài không ai sánh kịp. Bởi thế, Ngài được trên vua cha yêu quý, dưới thần dân kính trọng, nể vì.
Một hôm vào lễ Hạ Điền, Thái tử được vua cha và quan tham dự, Thái tử thấy những luống cày có sâu bật lên chim bay tới ăn, rồi chim nhỏ lại ăn chim lớn. Thấy được chúng sanh ăn nuốt lẫn nhau. Có chí xuất gia.

IV. Những ràng buộc ngăn chí xuất gia:
Càng thương yêu, quý trọng con, vua Tịnh Phạn lại càng lo sợ con mình sẽ không ở lại với mình, mà sẽ xuất gia tìm đạo để thành vị Thánh, Ngài tìm mọi cách để giữ thái tử. “Ta được nuôi dưỡng tế nhị, quá mức tế nhị. Trong cung của phụ vương ta, các hồ nước được xây lên. Trong một hồ có hoa sen đỏ, trong một hồ có hoa sen trắng, tất cả đều phục vụ cho ta. Không một hương chiên đàn nào ta dùng là không từ Kasi đến.
Khăn của ta, áo cánh, áo lót, áo khoác bằng vải Kasi. Đêm và ngày, một lọng trắng được che trên đầu ta để tránh xúc chạm nóng, bụi, cỏ hay sương. Ba lâu đài được xây dựng cho ta: một cái cho mùa đông, một cái cho mùa hạ, một cái cho mùa mưa. Và tại lâu đài mùa mưa ta được các nhạc công đàn, múa hát xung quanh ta…”.
Thái tử bị bắt buộc phải lập gia thất với công chúa con vua Thiện Giác là Da-du-đà-la và có một con là La-hầu-la.

Dạo bốn cửa thành: Khi về, thái tử yêu cầu vua cha 4 điều. Nếu vua giải quyết được thì Ngài hoãn việc đi tu, ở lại lo cho dân, cho nước. Bốn điều ấy là:
1. Làm sao cho con trẻ mãi không già.
2. Làm sao cho con mạnh mãi không đau.
3. Làm sao cho con sống hoài không chết.
4. Làm sao cho mọi người hết khổ.
Bốn điều này làm vua cha bối rối, không giải quyết được điều nào.

V. Xuất gia tìm đạo:
Vượt thành, quyết tâm xuất gia tìm đạo. Ngày mồng 08 tháng 02, lúc 19 tuổi, Ngài phát tâm xuất gia và vượt thành tìm đạo.
Trời tối nhân gian mờ mịt quá
Giờ này thái tử định đi đâu?
Chính đời mờ mịt nên ta phải…
Đi để tìm ra ánh đạo mầu!
Ngài đã trải qua 5 năm tìm thầy học đạo, 6 năm tu khổ hạnh ở núi Tuyết.

VI. Thành đạo:
Cuối cùng Ngài đến dưới gốc cây Tất-bát-la (Bồ-đề) ở thôn Già-da, chỉ gốc cây và thề rằng: “Nếu ta không thành đạo thì dù xương tan thịt nát, ta quyết không đứng dậy khỏi chỗ này”. Đến đêm thứ 49, khi sao mai vừa mọc, Ngài chứng được đạo quả, thành Phật, hiệu Thích-ca Mâu-ni. Đó là ngày 08 tháng 12. Năm ấy, đức Thế Tôn 30 tuổi.

Kinh Pháp Cú số 153, 154 đã ghi lại một trong những Phật ngôn đầu tiên mà Ngài đã thốt lên trong thời gian này:
Lang thang bao kiếp sống
Ta tìm nhưng không gặp
Người xây dựng nhà này
Khổ thay, phải tái sinh.
Ôi! Người làm nhà kia
Nay ta đã thấy ngươi
Ngươi không làm nhà nữa
Đòn tay ngươi bị gãy
Kèo cột ngươi bị tan
Tâm ta được tịch diệt
Tham ái thảy tiêu vong.

Thế giới ba ngàn chuyển động kinh
Đêm đen tỉnh mịch thấy tâm mình
Chúng sanh cõi nước từ đâu đến
Thấu rõ ba đời kiếp chúng sanh
Hư không rực sáng ánh hào quang
Vạn loại vang ca khúc khải hoàng
Thiên ma dục giới đều quy phục
Dưới bóng từ quang muôn chứa chang

Thử hỏi ai tìm chân lý đạo
Bên dòng sông lặng chẳng riêng ta

VII. Ý nghĩa cao cả trong sự xuất gia tìm đạo:
Trong xã hội, các anh hùng cái thế lập được nhiều chiến công trên chiến trường, nhưng ít ai thắng được dục vọng của chính mình. Đức Phật đã thắng cả ngoại cảnh lẫn nội tâm, đã thắng được giặc ma vương dục vọng. Đức Phật thật xứng đáng với danh hiệu Đại Hùng, Đại Lực.

Ngài chiến đấu không vì quyền lợi riêng của chính mình hay tình cảm nhỏ hẹp, Ngài chiến đấu vì tất cả chúng sinh. Đức Phật thật xứng đáng với danh hiệu Đại Từ, Đại Bi.

Ngài từ bỏ thứ mà người đời cho là quý báu, sống một đời kham khổ, đạm bạc, thiếu thốn giữa rừng thiêng nước độc, không một phút giây nào hối tiếc. Ngài xứng đáng với danh hiệu là Đại Hỷ, Đại Xả.

Đại từ đại bi thương chúng sanh
Đại hỷ đại xả cứu muôn loài
Tướng đẹp chói sáng tự trang nghiêm
Tất cả chúng con đều cúi lạy

C. Kết luận
Qua đời sống của đức Phật từ khi sơ sinh cho đến thành đạo, chúng ta cần phải: Phát tâm Bồ-đề rộng lớn, nguyện vì đời, muôn loài mà tu hành, chứ không phải ích lợi riêng cho bản thân. Phát tâm dõng mãnh, tích cực trong sự tu hành; một khi vào đường đạo, dù gặp nguy nan, hiểm trở khó khăn cũng nhất thiết không thối lui quay gót. Chúng ta phải tập cho được tính kiên trì như đức Phật khi ngồi thiền định dưới gốc Bồ-đề.

Thursday, October 21, 2010

Tuesday, July 20, 2010

Phật học thường thức 1 - Đạo Phật



http://blip.tv/file/3905345

Bài 1: Đạo Phật
A. MỞ BÀI:
-Chúng sanh mê lầm không hiểu được lẽ thật, bị mọi sự phiền não đau khổ không cùng, đây chính là nguyên nhân đạo Phật xuất hiện ở đời.

-Đạo Phật ra đời để nói lên chân lý lẽ thật, giúp chúng sanh nhận thức đúng đắn, chấm dứt khổ đau.

B. THÂN BÀI:
I. Định nghĩa:
-"Đạo" là con đường, là bổn phận, là lý tánh.
.Con đường: đạo lộ
.Bổn phận: đạo làm con.
.Lý tánh: tất cả chúng sanh đều có một bản thể thanh tịnh (niệm Phật đến nhất tâm bất loạn...)
-"Phật" nghĩa là bậc giác ngộ đầy đủ ba phương diện:
+Tự mình giác ngộ.
Giác ngộ: nhận rõ được lẽ thật, thấu suốt được sự thật ngay nơi chính mình, nên gọi là tự giác. Tự xoay lại để nhận thức chính mình để hiểu rõ mình. Hồi quan phản chiếu, phản quan tự kỹ.
Thấu suốt rõ về thân tâm của chính mình. Mình đang làm gì quan trọng mình có biết khg? Thở, mà ai nhớ được? Mình khg biết mình đang thở, đức Phật gọi đó là mê lầm.

+Giúp mọi người giác ngộ.

+Hoàn thành sự giác ngộ cho mình và mọi người.

Bất cứ một ai thực hành đầy đủ 3 việc trên đều được gọi là Phật.

Tóm lại đạo Phật là con đường đưa mình đến chỗ giác ngộ trọn vẹn.

II. Đạo Phật có từ lúc nào?
-Nếu đứng về mặt bản thể của chúng sanh: chúng sanh có mặt là đạo Phật có mặt. Chúng sanh có mặt từ vô thỉ, đạo Phật cũng có mặt từ vô thỉ.
.Vô thỉ: khg đầu mối, từ hồi nào khg biết

-Nếu đứng về mặt lịch sử: đạo Phật đã xuất hiện 25 thế kỉ (trước Chúa giáng sinh 544 năm tính từ năm đức Phật nhập Niết-bàn). (2010 + 544 = 2554 năm)

III. Ai khai sáng ra đạo Phật?
Đức Phật Thích-ca Mâu-ni.
-Thích ca: Năng Nhân, Năng là năng lực, Nhân (từ) là từ bi. Có từ bi và có năng lực mới giúp người được.
.Năng lực to lớn vĩ đại: đại hùng, đại lực, đại từ bi. Mới có thể gánh vác, hướng dẫn, chịu đựng khó nhọc. Làm việc khó làm, không ai làm nỗi. Bao nhiêu đời bao nhiêu kiếp, hy sinh thân mạng vì 1 câu kinh, 1 bài kệ.

-Mâu-ni: tịch mặc. Tịch là yên, không bị khổ vui làm lay động. Mặc là lặng, không bị phiền não quấy rối, độ mình độ người công đức đầy đủ.

Thursday, April 8, 2010

Ai là người hạnh phúc?



Am Pháp Ấn
Đồi 45, Lộc Thành, Bảo Lâm, Lâm Đồng
19/02/2010

Saturday, February 6, 2010

Ngọn đèn trong đêm tối



"Nếu chúng sanh nhớ Phật, tưởng Phật thì hiện tại và tương lai nhất định thấy Phật, cách Phật không xa. Không cần phương tiện, được tự tâm khai ngộ."
Bồ Tát Đại Thế Chí

http://blip.tv/file/3184877

12/12/06
Chùa Liên Ứng
Quận Bình Thạnh, TP HCM

Monday, February 1, 2010

Wednesday, January 13, 2010

Vận dụng Phật Pháp hằng ngày

SINH HOẠT CUỘC SỐNG LÚC THƯỜNG NGÀY
TAY LÀM, MIỆNG NIỆM VẪN KHÔNG SAI
NHIẾP TÂM ĐỀU ĐẶN THEO HƠI THỞ
TÂM CHẲNG DUYÊN THEO VỚI CẢNH NGOÀI
GẶP VIỆC, TỪ BI MÌNH GIÚP ĐỠ
CHẲNG MÀNG HƠN THIỆT, ĐÚNG VỚI SAI
NGÀY ĐÊM TRÍ TUỆ DÙNG SOI SÁNG
THẤY RÕ THÂN TÂM VAY MƯỢN HOÀI
NGHIỀN NGẪM, XÉT NÉT CHO THẬT KỸ
LẼ THẬT NƠI MÌNH, CHẲNG PHẢI AI
CHẲNG QUÝ ĐỌC TỤNG SUÔNG KINH ĐIỂN
MÀ CỐT LÀM SAO CÓ THỂ "XÀI"

Monday, September 7, 2009

Hạnh nguyện người tu 2

Bài nầy Thầy mới thuyết ở chùa Hoằng Pháp, Phật thất 57, 07/09/2009, rất hay, mong quý vị chí tâm lắng lòng nghe, sẽ được rất nhiều lợi lạc trong việc tu học.



http://blip.tv/file/2581177

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-HnhNguynNgiTu2556.wmv


http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-HnhNguynNgiTu2603.mp3


07/09/2009
Chùa Hoằng Pháp, Phật Thất 57
Hóc Môn, TP HCM

Tuesday, August 25, 2009

Cách làm .wmv ra dĩa

1. Từ dạng .wmv ra DVD: cách này thấy khó, nhưng phần mềm tải về free, khỏi phải mua:
http://www.online-tech-tips.com/computer-tips/burn-wmv-to-dvd/

2. Dùng phần mềm Nero (tôi dùng Nero 8 mua tải từ trên mạng về khoảng 25 dollars, còn Nero 9 bây giờ khoảng 50 dollars) là dễ làm ra dĩa nhất. Nero 8 gồm có:

*Nero Start Smart: dùng để làm .mp3 ra dĩa CD hay MP3.
*Nero Vision: dùng để làm .wmv ra VCD hay DVD. Một DVD có thể chứa từ 3 đến 4 .wmv files (mỗi file khoảng 1 tiếng).

3. Windows DVD maker for Window Vista cũng có thể làm .wmv ra DVD nhưng thời gian đốt ra dĩa rất lâu và mỗi DVD chỉ có thể chứa được 2 .wmv files.

4. Sang dĩa: sau khi chép ra dĩa được rồi, nếu quý vị muốn ấn tống nhiều băng giảng thì mua máy sang dĩa từ www.buyduplicator.com, máy có thể sang ra 1 lần 3, 5, hoặc 10 dĩa, giá khoảng hơn 200 tới hơn 500 dollars.

Thursday, August 6, 2009

Vật chỗ nào ở yên chỗ đó

http://blip.tv/file/2671156

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-VatChoNaoOYenChoDo674.wmv

http://blip.tv/file/get/Phapamtinhdo-VatChoNaoOYenChoDo442.mp3

Am Pháp Ấn,
Đồi 45, Lộc Thành, Bảo Lâm, Lâm Đồng
06/08/09

Hôm qua MT cùng các huynh đệ đi dọn đường. Trong lúc dọn đường thì gặp một tảng đá, tảng đá này có mặt bằng phẳng nếu khắc chữ lên sẽ rất đẹp. Vì vậy, có một huynh đệ khắc lên tảng đá dòng chữ: "đá này ở yên nơi núi này". Quí vậy thấy nó có ý nghĩa gì không?

Từ câu nói đó, MT chiêm nghiệm thấy có nhiều đạo lý trong đó để mình nghiền ngẫm, tu tập. Đương nhiên là cục đá trên ngọn núi này thì ở yên trên ngọn núi này rồi, đâu chạy chỗ khác được. Nhưng mà có khi có người đào, có người đục, hoặc có người khiêng đi chỗ khác, hoặc là có khi nước chảy làm mòn rồi hòn đá lăn đi chỗ khác.

Giờ nói, "cục đá này ở yên nơi chỗ của nó" là nói nghĩa bình thường, thật ra đây gợi ta nhớ kinh Pháp Hoa có câu: "Các pháp ở ngôi pháp, thế gian tướng thường trụ". Các pháp ở ngôi pháp nghĩa là vật nào thì ở ngay vị trí của nó, như mình thấy ví dụ rất đơn giản, nhìn trên mặt của mình thì chân mày ở trên con mắt. Hôm nào mà chân mày không muốn ở trên con mắt mà nó muốn xuống dưới, thì quí vị thấy sao?

Chân mày có công dụng ngăn mồ hôi chảy xuống mắt, hoặc là lông mi mình cũng vậy, ngăn bụi bay vào mắt. Nếu không có lông mi và chân mày thì rối loạn, lôn xộn.

Cái miệng ở ngay vị trí cái miệng, hôm nào nó kg muốn ở đó nữa mà muốn chạy xuống chân thì có nguy chưa?

Đó là những chuyện mình thấy như là vui, dzí dzỏm nhưng mà có đạo lý sâu xa. Trong kinh Bách Dụ, Đức Phật có nói một ví dụ: Có con rắn nọ, hôm nọ cái đuôi con rắn nói chuyện với cái đầu: "Anh sao lúc nào cũng đi trước tui không hà, kg cho tui đi trước lần nào hết. Thôi giờ tui muốn tui đi trước hà. Cái đầu mới nói: " tui có con mắt dẫn đường, tui thấy chỗ nào có hố chỗ nào có lửa, chỗ nào có nguy hiểm tui tránh. Anh ở phía sau đâu có thấy, nếu đi trước thì lỡ lọt xuống chỗ nguy hiểm thì sao? Cái đuôi quyết định nằn nặc đòi đi trước, cái đầu kg còn cách nào nên để cái đuôi đi trước. Cuối cùng đi đi ngay hầm lửa mà nó đi xuống, rồi nó la: "aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaá" một cái là xong, cháy khô hết, chết queo.

Như vậy, cái đầu ở vị trí của cái đầu, cái đuôi phải ở vị trí của cái đuôi. Mỗi cái có công năng tác dụng riêng biệt.

Vì vậy, khi mình nói ra một lời gì, làm một việc gì thì mình nên nhớ đến vị trí của mình: Mình là bà, là vợ, hay mình là người Phật tử.v.v.

Nói cục đá, nói cái cây ở bên ngoài hay nói tới những sự vật.v.v..ở yên một chỗ thì dễ thấy. Đối với con người, nói yên đây kg phải là ngồi yên một chỗ mà tâm của mình có ở yên nơi vị trí của nó hay không.

Ngay khi mình ăn một muỗng cơm, tâm của mình ở ngay nơi hương vị của thức ăn, chứ đừng có nhai cơm mà trong tâm nghĩ sao tui ghét người kia quá, giận người nọ ghê..như vậy là tâm đã kg ở vị trí của nó mà nó chạy rồi.

Có một vị đến hỏi hòa thượng: "xin Ngài dạy cho con pháp môn giải thoát". Hòa thượng nói:" Tâm cảnh không đến nhau tức giải thoát".

Ví dụ trường hợp con mắt nhìn thấy cái ly, cái ly ở vị trí của cái ly, con mắt ở vị trí của con mắt. Khi con mắt nhìn thấy cái ly liền nghĩ: cái ly này đẹp à, để mình về tìm mua 1 cái giống cái này chẳng hạn. Như vậy thì tâm và cảnh dính chưa?

Thấy một người chưa được tốt, mình biết tới đó được rồi, nhưng thông thường mình hay thêm vô rằng người đó tốt xấu chỗ nào, rồi dẫn đến ghét, kể lại người khác nghe...như vậy là tâm cảnh ràng buộc.

Giờ mình tập, lúc nào cũng hít vô "A Di", thở ra " Đà Phật", cái ly ở vị trí cái ly, tâm mình ở ngay nơi vị trí tâm mình.

Có một cô leo núi vào buổi tối, khi lên đến đỉnh núi thì nói: "ủa tới rồi hả, tới hồi nào hỏng hay". Câu nói này nếu chịu khó nghiền ngẫm thấy rất hay. Vì đường lên núi có nhiều đá, nên khi đi phải nhìn kỹ, dòm kỹ coi chỗ nào bằng để mình bước, trời lại tối nên phải nhìn kỹ vì sợ bị té. Nhìn kỹ thì chú ý từng bước chân, chú ý từng bước chân thì đâu để ý đường đi dài hay ngắn, xa hay gần. Mỗi bước chỉ biết một bước chứ kg biết bước thứ 2, thấy cục đá thì bước lên chứ kg biết là bao nhiêu bước, vì vậy mà kg thấy gần, không thấy xa. Tới chừng tới thì ngạc nhiên nói:" ủa tới rồi hả, tới hồi nào kg hay, vì lo dòm dưới bước chân thôi".

Cái tu mình cũng giống như vậy, kg phải đợi 50-70 năm mà nắm chắc trong từng hơi thở. Nếu như mình chú tâm vào hơi thở giống như từng bước chân sợ té, vì té trầy chút xíu hà, xức dầu thì hết, hoặc bông gân thì bó bột vài ngày thì hết, còn hơi thở mà ngưng thì mình chết queo. Vậy mà sao mình kg quan trọng hơi thở hơn hén.

Mình biết chỉ một hơi hít vào không thở ra là qua một đời rồi nên càng phải chú tâm vào hơi thở hơn, càng chú tâm vào hơi thở thì kg nhớ đến cái khác, cũng không thấy mấy cái khác. Nhờ vậy mà mình ở yên nơi cái của mình. Ở yên nơi tâm mình tức là an trụ, an trụ tức là định, định lặng lẽ thì tâm tỏa sáng tức là huệ.

Mấu chốt, cội gốc chỉ có một hơi thở, mà nó bao trùm hết tất cả. Một hơi thở trùm hết tất cả pháp quán chiếu của Đức Phật. Phật dạy rất nhiều pháp quán: quán thân, quán thọ, quán vô thường..quán gì quán thì cái cuối cùng vẫn là thấy được lẽ thật của thân này. Lẽ thật của thân này là gì? là vay mượn trong từng hơi thở.

Ngài...có bộ Thanh Long sớ sao, NGài kg chấp nhận lý luận: nhận duoc tâm tánh tu hành giác Ngộ thành PHật nên đi khắp nơi để cầu thiện tri thức khai ngộ. TRên đường đi gặp một bà lão bán bánh bao để ăn điểm tâm sáng. Bà già thấy NGài quảy sau lưng bộ sách rất nặng, bà mới hỏi:" Ngài quảy sách gì vậy?" Ngài đáp:" tôi quảy Thanh Long sớ sao, chú giải kinh Kim Cang. Bà già nói: thưa Thầy xin hỏi NGài một câu, nếu Ngài tra loi được thì con cúng dường Ngài bánh, nếu trả lời kg được thì mời đi chỗ khác, chớ kg bán. NGài mới nói:" bà cứ hỏi"
Bạch Thầy trong kinh Kim Cang có câu:" quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vị lai tâm bất khả đắc, vậy bảo điểm tâm là điểm tâm nào?

Tức là tâm đã qua là kg có thiệt vì đã qua rồi, kg nắm bắt được, tâm hiện tại thì luôn trôi chảy kg ngừng, cũng kg nắm bắt được, tâm tương lai thì chưa tới, kg có thiệt, cũng kg nắm bắt được, vậy Ngai muon diem tam la diem tam nao?

Ngài trả lời kg được nên nhịn đói đi luôn.

Cái hiện giờ sáng suốt nghe pháp của mình đó, nó kg thuộc hiện tại, quá khứ, vị lai. Nó trong sáng, lặng lẽ, biết rõ từng lời rành rõ mà kg có động, kg có buồn thương giận ghét, kg có phải quấy hơn thua. Nó ở ngay vị trí của nó mà kg buộc vô cái ly này. Quí vị có cái đó kg? hỏng có lấy gì nghe pháp, lấy gì niệm Phật. Có mà bỏ quên kg thèm lấy ra xài, thường xài những cái sanh diệt đổi thay nên mình mới khổ đau, mới phiền hận. Nếu mình ở ngay nơi vị trí thì kg có gì xảy ra.

Sunday, June 28, 2009

Cốt lõi của việc niệm Phật

http://amthucchay.blogspot.com/2009/09/cot-loi-cua-viec-niem-phat.html

28/06/2009
Đạo Tràng Hồng Kông
Hồng Kông, Trung Quốc

Hạnh phúc chân thật

http://blip.tv/file/2492561
28/06/09
Hồng Kông, Trung Quốc

Nếu quý vị muốn tải về, xin bấm vào link trên, chọn dạng (select a format: .flv,.wmv, hay MP3) , xong bấm download ở phía dưới trang.
Trang www.phapthoaitinhdo.org có đầy đủ băng hơn.

Saturday, May 30, 2009

Lắng lặng thâm tâm

http://blip.tv/file/2484157/
30/05/09
Trường Trung Cấp Phật Giáo
Quận 9, TP HCM

Nếu quý vị muốn tải về, xin bấm vào link trên, chọn dạng (select a format: .flv,.wmv, hay MP3) , xong bấm download ở phía dưới trang.
Trang www.phapthoaitinhdo.org có đầy đủ băng hơn.

Thursday, April 23, 2009

Làm sao để được an vui

http://blip.tv/file/2448091
23/04/09
Tu Viện Liên Hoa
Chợ Gạo, Tiền Giang

Nếu quý vị muốn tải về, xin bấm vào link trên, chọn dạng (select a format: .flv,.wmv, hay MP3) , xong bấm download ở phía dưới trang.
Trang www.phapthoaitinhdo.org có đầy đủ băng hơn.